Đôi dòng về tục ngữ ca dao

Mưa quan trọng bậc nhất vì dẫn thủy nhập điền còn quá thô sơ, máy móc không có, sức người có hạn trong khi cây lúa thiếu nước là chết khô:

 Mồng chín tháng chín không mưa

 Mẹ con bán cả cày bừa mà ăn

 Mồng chín tháng chín có mưa

 Mẹ con đi sớm về trưa mặc lòng.

Phải thì, phải tiết, không gió bão là điều nhà nông mong mỏi:

 Ơn trời mưa nắng phải thì

 Nơi thì bừa cạn, nơi thì cày sâu

 Công lênh chẳng quản ai đâu

 Ngày nay nước bạc, ngày sau cơm vàng.

Cảnh tượng đầm ấm và yên vui, trời và người cùng hòa một điệu:

 Tháng chạp cày vỡ ruộng ra

 Tháng giêng làm mạ mưa sa đây đồng

 Ai ơi cùng vợ cùng chồng

 

doc12 trang | Chia sẻ: oanh_nt | Ngày: 22/08/2014 | Lượt xem: 818 | Lượt tải: 0download
Nội dung tài liệu Đôi dòng về tục ngữ ca dao, để tải tài liệu về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
ĐÔI DÒNG VỀ TỤC NGỮ CA DAO Một nhà biên khảo gọi Tục ngữ, Ca dao là Kinh Thi Việt Nam Với chúng ta,Tục ngữ và Ca dao là kho tàng kiến thức của tiền nhân ta chung góp lại, truyền miệng từ một người sang nhiều người, nhiều nhóm người, qua nhiều thời đại cho đến nay. Vì vậy Tục ngữ, Ca dao không chỉ rõ tác giả hay tác giả là tòan thể dân tộc. Giáo sư Dương quảng Hàm trong Việt Nam Văn học sử yếu định nghĩa Tục ngữ như sau: “Tục: thói quen đã có lâu đời; ngữ: lời nói.” Tục ngữ là những câu nói gọn ghẽ và có ý nghĩa lưu hành tự đời xưa, rồi do cửa miệng người đời truyền đi. Tục ngữ còn gọi là ngạn ngữ vì chữ ngạn nghĩa là lời nói của người xưa truyền lại.”        Giáo sư Dương quảng Hàm cũng chia tục ngữ ra làm hai lọai: 1-    Những câu vốn là tục ngữ, tức những câu nói thường do một người phát ra trước tiên rồi vì nó xác đáng, nó gọn ghẽ, người khác nghe đến nhớ ngay cứ thế nhắc lại mà truyền đến bây giờ. 2-    Những câu vốn là thơ ca. Thí dụ:Thương người như thể thương thân, vốn là một câu trong Gia Huấn ca của Nguyễn Trãi.(hết trích).        Trong bài lược khảo này, người viết trước tiên chú ý đến những câu Tục ngữ, Ca dao giúp nhà nông làm ruộng vì nước ta từ hồi lập quốc vốn là một nước nông nghiệp.        Nền nông nghiệp còn phôi thai nên trông cậy vào thời tiết rất nhiều:        Nắng tốt dưa, mưa tốt lúa.        Dưa gang, dưa hồng, dưa hấu, dưa chuột (leo) chỉ cần một lượng nước vừa phải, nước nhiều sẽ làm thối rễ. Trái lại, lúa thì càng nhiều nước càng tốt.        Muốn cho lúa tốt, thu họach khá, ông bà ta dạy con cháu:        Ăn kĩ no lâu Cày sâu tốt lúa. Khi xưa, một năm cấy được hai vụ lúa, vụ chiêm tháng 5 và vụ mùa tháng 10. Sau vụ mùa, muốn cho ruộng lấy lại mầu mỡ như trước, ngòai phân bón, nông dân phải cày vỡ xong xếp những tảng đất ấy lên như ta xếp gạch, hòn nọ chồng trên hòn kia, cao khỏang 80-100cm, kéo dài suốt chiều dọc hay chiều ngang của ruộng, gọi là xếp ải. Mặt trời rọi ánh nắng mùa Đông qua những chồng ải và gió heo may thổi làm đất khô đi, mềm tơi ra lấy lại những chất mầu mỡ nhất là khi ải gặp nước liền tan ra dễ dàng vì đất trở nên xốp, cây lúa gặp đất này là bắt rễ nhanh chóng, phát triển mau lẹ. Nếu không xếp ải, đất bị chai, quánh, cứng như đá cây lúa khó lòng bắt rể và nẩy nở được. Ải đã phơi kĩ, đủ nắng nhưng khi đổ ải không nhiều nước thì cũng không tốt: Ải thâm không bằng dầm ngấu.        Việc chọn giống thóc tốt rất ảnh hưởng đến cây lúa sau này:        Tốt giống, tốt mạ.        Tốt mạ, tốt lúa.        Nhà nông phải biết những nguyên nhân làm cây lúa không phát triển, như mùa Đông thì heo may se lạnh quá lúa co cụm lại, mùa Hè thì ruộng thường thiếu nước:        Đông chết se        Hè chết nước.        Làm ruộng phải đúng thời tiết mới mong có kết quả tốt. Làm trái thời tiết dễ thất bại:        Bươn chải không bằng phải thì.        Có nhiều người cứ nghĩ mỗi cụm lúa là một lượm lúa nên cố cấy dày. Cấy dày quá cây lúa chen chúc không đủ đất ăn sẽ không cho thóc:        Cấy thưa thừa thóc        Cấy dày cóc được ăn.        Cấy thưa hơn bừa kĩ.        Thừa mạ thì bán, chớ có cấy dày ăn rơm.        Theo kinh nghiệm, người thợ cấy biết phải đặt cây lúa cách khỏang bao nhiêu, thí dụ hai gang tay một cây thì cứ con mắt họ nhìn cũng y khỏang cách, không sai biệt bao nhiêu.        Vụ lúa mùa, phải cấy sâu cây lúa mới vững. Còn vụ chiêm, vì đã xếp ải lại nhiều nước, cấy nông hơn  cây lúa cũng dễ bắt rễ.        Tháng sáu thì cấy cho sâu        Tháng chạp cấy nhảy mau mau mà về.        Khi cây lúa đã cấy xong rồi, có hai việc cần làm thường xuyên để săn sóc ruộng lúa là cào cỏ và tát nước. Ruộng không thể để khô, nếu thấy ruộng kém nước là phải tát nước vào. Cây lúa mọc lên thì cỏ cũng cứ thế mọc theo, tranh đất với lúa. Lúc này các cô thôn nữ phải cầm mỗi người một cái cào ra ruộng, đi từng luống cào cho cỏ bật gốc và cỏ sẽ chềt. Những dúm cỏ đó, các cô dùng chân đạp dúi sâu xuống bùn, cỏ thối ra lại thành phân bón lúa.        Nắm cỏ, giỏ thóc.        Làm nghề nông ở xứ ta dựa vào thời tiết rất nhiều. Nếu không đóan được thời tiết nhiều khi hư hỏng cả vụ lúa đã đến lúc được ăn:        Xanh nhà hơn già đồng nghĩa là thà gặt non một chút còn hơn để ở ngòai đồng lỡ mưa gió giông bão đến lúc đó không kịp gặt thì gần như mất trắng.        Lúa gặt về sân rồi, phải qua nhiều công đọan mới thành ra những thúng thóc. Ngày mùa, mưa gió là đại họa cho nông dân:        Cơn mưa đằng đông vừa trông vừa chạy        Cơn mưa đằng tây mưa dây bão giật        Cơn mưa đằng nam vừa làm vừa chơi        Cơn mưa đằng bắc đổ thóc ra phơi Thời khóa biểu phải sắp cho đâu vào đó:        Nắng sớm thì trồng cà        Mưa sớm ở nhà phơi thóc Mưa sớm tức lúc còn đêm thì sáng sẽ tạnh, sẽ có mặt trời, ở nhà đe, thóc ra phơi Nửa đêm thấy hiện tượng trên trời thì cũng đóan được ngày hôm sau ra sao:        Chớp đông nhay nháy, gà gáy thì mưa. Nhưng cũng đừng chểnh mảng với công việc, hãy chuẩn bị khi trời lại đẹp trở lại:        Mưa chẳng qua ngọ, gió chẳng qua mùi. Ngọ là giữa trưa, Mùi là sau đó một giờ.        Khi xưa, tiền nhân chúng ta chỉ dùng âm lịch như người Hoa nên mặt trăng lấy làm căn cứ và rất quan trọng trong cách tính này. Người nông dân cứ theo câu ca sau đây mà biết hình dáng mặt trăng lớn nhỏ sẽ như thế nào, bởi nhiều ngày mùa hè, tối vẫn còn phải làm khi có ánh trăng soi sáng:        Mồng một không trăng        Mồng hai lá lúa (rất nhỏ)        Mồng ba câu liêm        Mồng bốn lưỡi liềm        Mồng năm liềm giật        Mồng sáu thật trăng        ----------        Mười rằm trăng náu        Mười sáu trăng treo        Mười bảy sảy giường chiếu        Mười tám trăng lẹm        Mười chín dụn dịn        Hai mươi giấc tốt Hăm mốt nửa đêm Hăm hai bằng tai Hăm ba bằng đầu Hăm bốn ở đâu Hăm lăm ở đấy Hăm sáu đã vậy Hăm bảy làm sao Hăm tám thế nào Hăm chín thế ấy Ba mươi không trăng. Người nhà nông thường nhìn trăng mỗi tối để đóan thời tiết cho ngày hôm sau:        Trăng quầng thì hạn, trăng tán thì mưa.        Muốn ăn lúa tháng năm, trông trăng rằm tháng tám.        Muốn ăn lúa tháng mười, trông trăng mồng tám tháng tư.        Mùa hè, nhìn sao dễ biết nhất, nhìn mây dễ nhận ra trời sẽ nắng hay mưa:        Dày sao thì nắng, vắng sao thì mưa.        Mây xanh thì nắng, mây trắng thì mưa. Không phải những nhà thiên văn học có thiên lí kính, người nông dân vẫn biết sao to hơn trăng nhiều:        Ông trăng một sào, ông sao một mẫu.        Nước mưa từ trời rơi xuống vào đúng lúc cần cho cây lúa thì quan trọng vô cùng:        Mồng tám tháng tư không mưa        Bỏ cả cày bừa mà lấp (vất) lúa đi        Bao giờ cho đến tháng mười        Lúa tốt bời bời nhà đủ người no. Mưa quan trọng bậc nhất vì dẫn thủy nhập điền còn quá thô sơ, máy móc không có, sức người có hạn trong khi cây lúa thiếu nước là chết khô:        Mồng chín tháng chín không mưa        Mẹ con bán cả cày bừa mà ăn        Mồng chín tháng chín có mưa        Mẹ con đi sớm về trưa mặc lòng. Phải thì, phải tiết, không gió bão là điều nhà nông mong mỏi:        Ơn trời mưa nắng phải thì        Nơi thì bừa cạn, nơi thì cày sâu        Công lênh chẳng quản ai đâu        Ngày nay nước bạc, ngày sau cơm vàng. Cảnh tượng đầm ấm và yên vui, trời và người cùng hòa một điệu:        Tháng chạp cày vỡ ruộng ra        Tháng giêng làm mạ mưa sa đây đồng        Ai ơi cùng vợ cùng chồng        Chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa. Cầu vồng ngũ sắc cũng cho những tin tức về mưa gió. Cầu vồng rạp (thấp) khác với cầu vồng cao:        Vồng rạp mưa rào, vồng cao gió táp        Cầu vồng có đọan chân gọi là mống. cũng có thể cho tin tức:        Mống dài trời lụt, mống cụt trời mưa. Ngòai cầu vồng và mống, nông dân còn nhìn ráng - do ánh mặt trời rọi vào mây mà thành ra . Ráng cũng cho tin tức về thời tiết:        Ráng mỡ gà thì gió, ráng mỡ chó thì mưa.        Ráng vàng thì nắng, ráng trắng thì mưa. Mỡ gà mầu vàng nhạt, mỡ chó mầu trắng bệch. Mùa hè, mây đen hay trắng thường cuốn lên như cái vòi hay như một cây cột cao ở chân trời. Nông dân gọi là vòi rồng đang lấy nước.        Rồng đen lấy nước thì nắng        Rồng trắng lấy nước thì mưa. Như trên đã nói, thời tiết luôn luôn là yếu tố quan trọng bậc nhất trong việc trồng tỉa, cấy lúa vì nó nằm ngòai tầm tay của con người: Cau không ưa nước lắm:        Được mùa cau, đau mùa lúa Nước mưa rót xuống ngọn cau, theo thân cau chảy xuống, ngươi ta bắt vòi bằng một tầu cau để hứng nước mưa vào bể nước, dùng để nấu nướng vì nước giọt cau sạch trong khi nước sông, nước ao chỉ để rửa ráy, giặt giũ.        Tre ngà trổ hoa, lúa mùa rồi hỏng        Tháng tám mưa trai, tháng hai mưa thóc. Trai đây có lẽ là trai sò dưới sông được dịp sinh sôi.        Mùa đông gió bấc từ hướng bắc thổi xuống, khô và se lạnh. Mưa phùn, gió bấc hay mưa dầm gió bấc cho biết thời tiết khó chịu. Miền Bắc Việt có khi mưa suốt cả tuần. Trồng tỉa cũng phải tránh gió bấc:        Bốc mả kiêng ngày trùng tang        Trồng lang kiêng ngày gió bấc Trùng tang là hai cái tang một lúc. Trồng dây lang ngày gió bấc, lang dễ bị héo bị khô, dễ chết.        Cây cỏ cũng cho những điềm báo thời tiết:        Mùa hè đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa.        Cỏ gà mầu trắng, điềm nắng đã hết. Cỏ gà là lọai cỏ ăn lan rất mạnh, khi già cho những cái dây đầu nở phình to như cái đầu con gà, trẻ nhỏ vẫn thường lấy chọi vào nhau xem cỏ anh nào dai. Rễ cây si nếu tự nhiên đâm ra trắng thay vì nâu cũng là:         Rễ xi đâm trắng phau phau        Mưa to gió lớn rủ nhau cùng về. Khi nghe những con diều hâu rít lên trên không trung hay thấy kiến cánh bay ra, chuồn chuồn bay nhiều ắt là có thay đổi thời tiết:        Diều hâu rít lưỡi, lạnh giá tới nơi        Kiến cánh vỡ tổ bay ra, bão táp mưa sa gần tới.        Tháng bảy heo may, chuồn chuồn bay thì bão. Tục ngữ cũng dạy cách trồng cây sao cho hợp lí, như cau chỉ lưa thưa mấy cành lá nhỏ, ít bóng râm, nên trồng ở sân trước vì cần ánh nắng phơi phóng lúa thóc, vải sồi, còn chuối đẻ ra từng bụi, nhiều bóng râm thì nên trồng ở vườn sau:        Chuối đàng sau, cau đàng trước. Nhiều thứ cây phải dùng vồ đập gọi là “khảo” như ăn cướp khảo của khổ chủ, nó mới chịu đâm bông kết trái. Mít là lọai này, người ta lấy vồ đập mạnh vào gốc mít ngáy tết Đoan ngọ hay cắt bớt cành để nó “bói” trái. Còn chanh thì phải xới đất xung quanh cho xốp nhiên hậu mới nhiều quả.        Mít chạm cành, chanh chạm rễ. Hình thù các trái cũng cho biết nó ngon hay không:        Mít tròn, dưa méo, thị vẹn trôn. Thị là quả thị cùng họ với hồng, có mùi thơm ngào ngạt khi chín, thịt nhão hơn hồng và có hột khá to. Vẹn trôn là phần dưới quả thị hơi dẹt, để đứng không nghiêng.        Người con trai khi xưa “tam thập nhi lập” ba mươi tuổi là đứng vững một mình. Ba việc quan trọng của anh ta, ba việc khó nhất trong đời người con traii:        Tậu trâu, cưới vợ, làm nhà        Trong ba việc ấy lo là khó thay. Việc tậu trâu có ảnh hưởng đến nền kinh tế gia đình của anh sau này nên:        Con trâu là đầu cơ nghiệp. Chẳng vậy mà có người cưới được vợ, làm được nhà nhưng suốt đời không tậu được một con trâu (Con trâu - Trần Tiêu).        Ở những vùng đất xốp, pha cát, thí dụ một số vùng ở Thanh Hóa, người nhà nông chỉ cần sắm bò. Nhưng nếu đất sét nhiều, dai, quánh, cứng hoặc có pha sỏi đá thì phải mua trâu mới chịu nổi vì trâu khỏe hơn bò nhất là những con trâu mộng to lớn dềnh dàng sức khỏe không thua gì voi.        Muốn tậu trâu, tậu bò phải học một mớ kinh nghiệm của tiền nhân: Đây là tướng trâu tốt:        Sừng cánh ná, dạ bình vôi, mắt ốc nhồi.        Mồm gầu dai, tai lá mít, đít lồng bàn.        Đầu thanh, cao tiền, thấp hậu. Chẳng tậu thì sao? Đây là tướng trâu xấu:        - Xa sừng, mắt lại nhỏ con,        Vụng đàn, chậm đẽo ai còn nuôi chi!        - Chân to, bàn nặng kéo cày làm sao?        Lại thêm tiền thấp hậu cao        Đuôi chùng quá gối đi nào được đâu! Nhìn dọc con trâu, phía đầu cao, phía đuôi thấp mới là trâu tốt. Còn trái lại là trâu xấu. -        Hàm nghiến lưỡi đốm hoa cà Vểnh sừng, tóc chóp cửa nhà không yên. Người nông dân xưa nay chỉ thích trâu đen:        Trâu trắng đi đâu mất mùa đấy.        Con trâu trong khỏang từ 4-8 tuổi là sung sức nên được ưa chuộng hơn trâu quá non hoặc quá già:        Trâu năm sáu tuổi còn nhanh        Bò năm sáu tuổi đã tranh cõi già        Đồng chiêm xin chớ nuôi bò        Mùa đông tháng giá bò dò làm sao? Đồng chiêm thường đất xấu, nước phèn, nước lợ rò vào, làm cực mà có ăn ít chứ không như đồng đất đã thuần. Bò dò là bò dò dẫm bước đi.        Trâu quá sá, mạ quá thì Quá sá là quá tuổi. Mạ quáthì là mạ già quá không cấy được nữa.        Những kinh nghiệm chung để tậu trâu bò:        Trâu hoa tai, bò gai sừng.        Trâu tóc chóp, bò mũ mấn. Ngòai trâu bò, nhà nông cũng nuôi gà vịt để ăn thịt và chó để giữ nhà. Gà đẻ sai trứng rất được ưa chuộng:        Nuôi gà phải chọn giống gà        Gà dù bé giống nhưng mà đẻ sai.        Thứ nhất là giống gà nâu        Lòng to, thịt béo về sau đẻ nhiều. -        Gà nâu chân thấp mình to Đẻ nhiều trứng lớn con vừa khéo nuôi Chả nên nuôi giống pha mùi Đẻ không được mấy, con nuôi vụng về. Nuôi chó để giữ nhà, phòng trộm đạo. Chó giống phải có tiêu chuẩn sau đây:        Chó khôn tứ túc huyền đề        Tai thì hơi cúp, đuôi thì hơi cong        Giống nào mõm nhọn đít vòng        Ăn càn, cắn bậy ấy không ra gì.        Về kinh nghiệm chế tạo nông cụ, người nông dân cũng làm theo ca. Thí dụ: mua hoặc đẽo bắp cày dài 9 gang (mỗi gang là 20cm) là vừa. Nếu dài đến 10 gang thì tốn sức trâu vô ích vì bắp càng dài thì lưỡi cày càng ăn sâu xuống đất, trâu khó nhọc mới kéo đi được.        Chín gang trâu cười, mười gang trâu khóc. Dân cư ở vùng đồng bằng nước ta làm nông nghiệp nhưng những vùng ven biển, người dân đa số làm nghề đánh cá. Ngư phủ phải kinh nghiệm về nước lên, nước ròng để trù liệu chính xác những chuyến ra khơi hoặc trở về đất liền mà không bị trở ngại.        Tháng giêng tháng bảy phân minh        Mồng năm, mồng chín, thìn sinh tị hồi.        Tháng tám cho lẫn tháng đôi        Mồng ba mười bảy tị lai, ngọ hòan        Tam cửu tòng như nguyệt tiền        Ngày hai mươi chín nước liền thụ thai        Mười ba sinh con thứ hai        Tuất thăng, mão giáng chẳng sai chút nào.        Tháng tư đối với tháng mười.        Sinh con mười một cùng thời hăm lăm        Tháng một chi khác tháng năm        Đã tường mồng chín, chớ nhằm hăm ba        Tháng sáu, tháng chạp suy ra        Mồng bảy, hăm mốt ấy là nước sinh. (còn tiếp) GS Xuân Vũ TRẦN ĐÌNH NGỌC Tài liệu tham khảo: Dương quảng Hàm Việt Nam Văn học sử yếu và nhiều tài liệu rải rác.

Các file đính kèm theo tài liệu này:

  • docdoi_dong_ve_tuc_ngu_ca_dao_6706.doc
  • pdfdoi_dong_ve_tuc_ngu_ca_da.PDF
Tài liệu liên quan